Trong chuỗi giá trị của EVN, nếu đơn vị phát điện chúng tôi là nơi khởi nguồn dòng năng lượng, thì những đồng nghiệp truyền tải chính là những người bảo vệ mạch máu ấy xuyên suốt dặm dài đất nước. Nhưng phải đến khi trực tiếp chứng kiến những khoảnh khắc đời thường nhất của họ, tôi mới hiểu rằng đằng sau khái niệm "truyền tải" khô khốc là những câu chuyện thấm đẫm tình người và sự hy sinh không thể đong đếm bằng con số.
Nghề truyền tải khắc nghiệt không chỉ ở điện áp 500kV cực kỳ nguy hiểm, mà còn ở sự cô độc giữa đại ngàn. Tôi nhớ mãi hình ảnh một nhóm anh em truyền tải tại cung đoạn miền Bắc trong một đợt bão lớn. Khi chúng tôi ở nhà máy theo dõi thông số an toàn qua màn hình, thì họ – những người đồng nghiệp ấy – đang treo mình trên cột thép lộng gió giữa đêm đen để xử lý sự cố.

Rừng sâu, đêm tối là không gian làm việc đầy thử thách của thợ điện trước bão
Tình huống thực tế không hào nhoáng như trên phim ảnh. Đó là những bữa cơm hộp ăn vội trên cột điện, là những đôi bàn tay bợt bạt vì ngấm nước nhưng vẫn phải chuẩn xác trong từng thao tác siết bu-lông. Tôi hiểu được nỗi lo của họ khi nhìn lên bầu trời đầy dông sét, không phải vì sợ hiểm nguy cho bản thân, mà sợ dòng dây huyết mạch bị gián đoạn, sợ bóng tối bao phủ lên những thành phố đang chờ điện.

Bữa ăn vội trên cột điện của những người lính truyền tải
Tôi từng tự hỏi, tại sao những người thợ vốn quen với kìm, búa lại trở thành những "tay chơi" Flycam chuyên nghiệp. Câu trả lời nằm ở tình đồng đội. Họ học công nghệ không phải để nhàn hạ, mà để "giữ chân" nhau dưới mặt đất nhiều hơn. Mỗi chuyến bay UAV kiểm tra hành lang tuyến là một lần đồng nghiệp của họ bớt được một lần trèo cao, bớt đi một rủi ro tiềm ẩn. Đó chính là đỉnh cao của sự thấu hiểu chuyên môn: dùng trí tuệ để bảo vệ sinh mạng cho nhau.

Công nhân Điện lực Pleiku sử dụng flycam kiểm tra lưới điện trung áp
Đứng ở góc độ một người làm công tác phát điện, tôi thấu thị rằng: điện năng chúng tôi tạo ra dù lớn đến đâu cũng sẽ trở nên vô nghĩa nếu không có sự tiếp nối bền bỉ của đội ngũ truyền tải. Họ chính là "người gác cổng" thầm lặng, đảm bảo sự cân bằng và an toàn cho toàn hệ thống. Sự thấu hiểu này giúp chúng tôi phối hợp nhịp nhàng hơn trong mỗi lần điều độ, mỗi lần cắt điện sửa chữa, vì chúng tôi biết phía sau mỗi lệnh thao tác là mồ hôi và cả sự an nguy của những người anh em phía truyền tải.
Bài học lớn nhất mà tôi rút ra không phải là kỹ thuật vận hành, mà là bài học về sự thấu cảm. Trong môi trường EVN, không có mắt xích nào là phụ. Sự thấu hiểu khó khăn của đồng nghiệp giúp chúng ta bao dung hơn với những áp lực của nhau và trách nhiệm hơn với công việc của chính mình.
Thông điệp tôi muốn gửi gắm là: Đừng chỉ nhìn thấy ánh sáng lung linh ở đầu cuối, hãy nhìn thấy cả những "người lính" đang đứng trên đỉnh cột cao kia. Khi chúng ta thấu hiểu, chúng ta sẽ không còn làm việc như những cỗ máy riêng lẻ, mà là một cơ thể sống thống nhất, cùng nhau viết tiếp bài ca về niềm tin và lòng tự hào ngành Điện Việt Nam.
Lê Trung Hiếu - Phòng Kỹ thuật và An toàn, Nhà máy Nhiệt điện Quảng Trạch
17/09/2026 - 09:07 (GMT+7)
Share