Trong cuộc sống, có những ánh sáng ta dễ dàng nhìn thấy nhưng cũng có những ánh sáng không hiện hình, được thắp lên từ trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của những con người đứng phía sau dòng điện. Với tôi, hành trình “Hiểu đồng nghiệp – Hiểu EVN” bắt đầu từ chính bố tôi – người đồng nghiệp – người kỹ sư điện lưới phân phối mà tôi luôn tự hào.
Bố công tác tại Điện lực Sông Bé từ những năm còn nhiều gian khó. Năm 1996, khi tỉnh Sông Bé tách thành Bình Dương và Bình Phước, dù gia đình còn nhiều khó khăn, bố vẫn xung phong nhận công tác tại Điện lực Bình Phước. Thời điểm ấy, ngành điện địa phương gần như bắt đầu lại từ đầu: lưới điện cũ nát, thiết bị lạc hậu, thiếu đồng bộ, tỷ lệ hộ dân sử dụng điện còn rất thấp. Trong hoàn cảnh đó, người kỹ sư điện không chỉ làm chuyên môn mà còn đặt nền móng cho cả một hệ thống. Bố tôi đảm nhiệm sơ đồ hóa lưới điện, thiết kế đường dây và trạm biến áp, lập phương án sửa chữa lớn, đầu tư xây dựng, khi chưa có phần mềm hỗ trợ, mọi bản vẽ đều được vẽ tay, từng bản vẽ hình thức đầu trụ đấu nối. Có những đêm, bố cặm cụi dưới ánh đèn đến khuya, tính toán các biện pháp thi công, sơ đồ đấu nối sao cho hiệu quả kinh tế và kỹ thuật, rồi lại lên đường đi khảo sát thực địa. Không chỉ thiết kế, bố còn trực tiếp giám sát thi công, đi đến các vùng sâu vùng xa khảo sát cấp điện cho bà con trong điều kiện thiếu thốn của ngày đầu tách tỉnh.
Có lần tôi và mẹ được lên đơn vị bố chơi, một đêm mưa lớn ở Bình Phước, điện bất ngờ tắt. Mẹ nói bố đang ngoài hiện trường xử lý sự cố. Đêm đó, tôi không ngủ được. Đến khuya, ánh điện bật lên trở lại. Nhưng phải sáng hôm sau bố mới về, với bộ quần áo còn vương mùi đất đỏ. Bố chỉ nói: “Có điện lại rồi là tốt”, rồi quay đi rất nhanh – như thể niềm vui ấy không thuộc về riêng mình. Khi ấy tôi chưa hiểu. Nhưng sau này khi trở thành người kỹ sư giống bố, tôi nhận ra: có những người không giữ ánh sáng cho riêng họ – mà giữ cho cả người khác.
Có những thời điểm lưới điện gặp sự cố diện rộng, áp lực không còn đơn thuần là công việc mà trở thành trách nhiệm giữ cho cả một khu vực không rơi vào bóng tối. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây ảnh hưởng lớn. Trong những lúc ấy, bố và đồng nghiệp làm việc liên tục, kiểm tra từng điểm đấu nối, từng thiết bị, bất chấp thời tiết. Không có chỗ cho sự chậm trễ, không có chỗ cho sai lầm.
Sau này, bố phụ trách công tác an toàn của đơn vị. Công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm cao. Bữa cơm với bố thật vội, bố lại lao vào nghiên cứu soạn thảo các tài liệu tập huấn quy trình an toàn, giám sát hiện trường liên tục để phát hiện ngăn chặn kịp thời tai nạn lao động, tuyên truyền đến người dân bảo vệ hành lang an toàn lưới điện cao áp.
Nhìn vào công việc của bố, tôi hiểu rằng mỗi vị trí trong ngành điện không tồn tại riêng lẻ. Một bản vẽ chính xác giúp công trình vận hành an toàn, một quy trình tuân thủ nghiêm túc giúp ngăn ngừa rủi ro, và một quyết định đúng lúc có thể giữ cho cả hệ thống không bị gián đoạn. Ngày nhỏ, tôi từng nghĩ bố “ít quan tâm gia đình”. Nhưng khi trưởng thành, tôi hiểu bố không hề vắng mặt – ông đang hiện diện trên những đường dây, trong những trạm biến áp, ở nơi ánh sáng đang cần được thắp lên. Nếu phải chọn lại, có lẽ tôi vẫn mong bố về nhà nhiều hơn, nhưng tôi cũng hiểu, nếu ngày đó bố chọn ở lại, có lẽ sẽ có những nơi ánh sáng đến muộn hơn.

Ảnh người kỹ sư điện khảo sát lập phương án - ảnh minh họa
Từ bố - người kỹ sư điện thầm lặng - tôi nhìn thấy cả một hệ thống phía sau – nơi mỗi cá nhân góp phần tạo nên sự ổn định chung của EVN, tôi hiểu rằng, phía sau mỗi dòng điện sáng lên, luôn có những con người đang âm thầm giữ cho ánh sáng ấy không bao giờ tắt.
Phạm Thùy Trang - Phòng Quản lý đầu tư, Công ty Điện lực Bình Dương, Tổng công ty Điện lực TP Hồ Chí Minh
17/09/2026 - 13:55 (GMT+7)
Share